Những mùa yêu đầu đẹp nhất tuổi thanh xuân

Em sẽ gọi anh là mối tình đầu anh nhé, vì anh là người cho em biết thế nào là tình yêu...

Sài Gòn đất chật người đông, ngày này tháng nọ em gặp không biết bao nhiêu là người, nhưng tại sao em chẳng yêu ai nhiều hơn anh, anh nhỉ?

Tình cảm của con người là một điều khó có thể giải thích cho thoã mãn được. Đôi khi chúng ta yêu mà chẳng biết lý do tại vì sao lại yêu, cứ yêu thế thôi...
Mỗi con người chắc hẳn ai cũng trải qua vài ba cuộc tình, trước khi tiến tới một bước cao hơn, đó là hôn nhân. Trong số vài ba cuộc tình đó, bạn sẽ yêu một người nhiều hơn những người còn lại và người đó, với tôi, tôi xin được gọi là tình đầu...

Tình đầu hay tình yêu là cách em khái niệm bao quát về anh. Đúng người, đúng thời điểm. Việc em yêu anh nhiều như thế này, là nằm ngoài dự tính của em, anh ạ...




Tình đầu không phải là mối tình đầu tiên, không phải là lần rung động đầu tiên, không phải là cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên. Mà tình đầu, với em có nghĩa là em yêu một người bằng cả trái tim, bằng tất cả những gì em có. Và tình đầu của em không ai khác ngoài anh...

Chẳng biết từ khi nào, trái tim là thuộc về em, nằm trong lồng ngực của em nhưng lại đập vì anh. Em luôn muốn nắm lấy tay anh thật chặt, không muốn buông rời. Cảm thấy nhớ anh khi xa anh, muốn được gặp anh, muốn nghe giọng nói của anh, muốn nhìn thấy anh cười và muốn ở bên anh thật lâu...

Tình đầu đối với em, đơn thuần chỉ là em trao hết tình cảm của mình cho anh mà không hề toan tính. Luôn cảm thấy hạnh phúc đạt đỉnh điểm khi ở bên anh. Cười khi anh vui, vỗ về khi anh buồn, luôn làm cho anh cảm thấy ấm áp khi giá lạnh trong lòng...


Với những người may mắn, tình đầu không chỉ là đúng người, đúng thời điểm mà còn là cùng trưởng thành và đi đến cuối cuộc đời... Nhưng với em thì may mắn không mỉm cười. Với em, tình đầu chỉ còn là một người em yêu rất nhiều đã vuột mất khỏi tầm tay của em...

Người ta thường hay nói, tình đầu đầu là mối tình đẹp nhất nhưng dang dở nhất. Là còn duyên nhưng hết nợ, là đau lắm nhưng không muốn buông, là nhớ lắm nhưng không thể nói thành lời. Là cam chịu yêu đơn phương nhìn thấy anh hạnh phúc. . .

Tình đầu là tình bơ vơ, là tình để nhớ phải không anh?

Tình đầu với em bây giờ chỉ còn là một kỉ niệm đẹp về anh. Kỉ niệm về một thời yêu thương nồng cháy, một thời với em anh là cả thế giới này, là một tương lai em đã định sẵn...

Em sẽ gọi anh là mối tình đầu anh nhé... Vì anh là người mà em yêu bằng cả trái tim này. Là người cho em biết thế nào là tình yêu...

Gửi anh, mối tình đầu của em...
Phương Anh - Guu.vn

Em sẽ gọi anh là mối tình đầu anh nhé, vì anh là người cho em biết thế nào là tình yêu...

Viết cho mối tình đầu...


Quá khứ - điều mà chỉ trở về trong từng lần hồi tưởng, hiện hữu trong từng giấc ngủ mơ đứt quãng. Chúng ta thường ao ước được một lần quay trở về quãng thời gian đã trải qua, có người muốn về chỉ để sửa chữa lỗi lầm của mình, có người muốn về chỉ để thay đổi một quyết định nào đó. Nhưng em, dù có quay lại vẫn sẽ yêu anh như ngày đầu tiên.

Thời gian là thứ liều thuốc giảm đau của tình yêu, tùy người, tùy chuyện mà có tác dụng nhanh hay chậm. Đối với em, thời gian càng dài thì tình cảm càng đẹp, dẫu rằng bây giờ hai chúng ta đã mang danh là “người yêu cũ”.

Những gì đã qua, em chỉ còn giữ lại chút tình trong veo như một sớm thức dậy có nắng, có gió lao xao. Mối tình đầu, mối tình của những điều chưa trọn vẹn nhưng đủ để chúng ta phải nhớ, phải giữ gìn, phải nâng niu.

Đi qua rồi cái thời thương nhớ vụng về một ai đó, đi qua rồi cái thời ngại ngùng yêu một nụ cười, em nhận ra rằng dù cho có quyết định lại vạn lần thì em vẫn sẽ đồng ý yêu anh, vẫn sẽ đồng ý nắm chặt một bàn tay ấm áp.

Người ta thường nói tình đầu là khó lâu bền, và chuyện của chúng mình cũng chóng vánh như một ngày trời bắt đầu bớt lạnh vậy. Chóng tàn mà lâu quên.



Kỷ niệm giữa em và anh không nhiều, chính vì thế mà em trân trọng từng đoạn ký ức của cả hai, trân trọng sự ra đi của anh như một nốt trầm trong một bản tình ca. Em đã quên mất lý do vì sao chúng ta lại rời xa nhau như thế, nhưng lại nhớ rất rõ ràng nụ cười của anh, câu nói của anh, món quà của anh… nhớ rất rõ ràng những điều tốt đẹp thuộc về anh.

Sau này, em sẽ còn gặp nhiều người khác nữa, sẽ lại có một happy ending trong một câu chuyện tình thật đẹp nhưng có lẽ mối tình đầu của nhiều năm về trước vẫn hiện hữu trong trái tim em. Không phải để đau khổ, không phải để nhớ anh, yêu anh, mà em muốn được để dành một đoạn đường của tuổi trẻ chênh vênh.

Tình yêu, thường chẳng có lý do. Trái tim cũng không muốn giải thích vì sao mình lại yêu một ai đó hết lòng, vì sao mình lại giữ lại một chút tình ngọt nhạt, vì sao chúng ta lại chẳng thể đến với nhau.

Hơn nhiều lần em nghĩ, nếu năm đó không yêu anh thì liệu rằng bây giờ em có hạnh phúc hơn không. Em không thể tự trả lời những nghi ngờ của bản thân, nhưng em hiểu, nếu không yêu anh thì tuổi trẻ của em sẽ mất đi một phần ký ức thật đẹp, một phần ký ức leng keng như tiếng chuông gió cuối mùa đông.

Mối tình đầu đã qua, nhưng em đi mãi, vẫn cứ thấy nó vẹn nguyên trong sâu thẳm trái tim mình…

Cát Cánh



Viết cho mối tình đầu...

Tình đầu, có dễ quên như thế không anh?



Viết cho ngày nắng nhẹ, viết cho ngày có anh, viết cho ngày trái tim bất giác mảy may loạn nhịp, viết cho tình đầu chơi vơi đầy xúc cảm...

Em đã chập chững bước vào cuộc sống không chỉ một mình, tim rực nắng, lòng hạnh phúc, tâm hi vọng những cảm xúc ngô nghê thuở đầu. Những ngày có anh, nắng đẹp đến nao lòng. Từng con đường, góc phố đi qua, từng bóng nắng, cơn mưa đội cùng, từng cái hôn, cái ôm siết chặt, đều là lần đầu ngây ngô vụng dại, tim lần đầu biết rung rinh, tâm lần đầu biết nhớ, lòng lần đầu biết mong...

Tình đầu, có dễ quên như thế không anh?



Vì là tình đầu, nên em đã yêu bằng tất cả sự ngây ngô vụng dại trong sáng của người con gái thuở đầu biết yêu. Vì là tình đầu, nên em đã dành tất cả xúc cảm đầu đời để tận tâm tận lòng yêu thương một người mà chẳng hề mảy may toan tính. Vì là tình đầu, là tất thảy những rung động, bối rối, bẽn lẽn của những cảm xúc chẳng thành hình. Em đã yêu và thương, sống và cảm, tin và hi vọng, gần như trọn vẹn. Em đã yêu chân thành mà vụng về, xốc nổi, em đã từng tin vào định mệnh an bài, vào tình yêu vĩnh cữu, em tin và hi vọng vào tất cả những gì tốt đẹp và rực rỡ nhất, cho đến ngày, mình bất giác lạc nhau...

"Ngày anh đến, anh dạy em cách yêu thương trọn vẹn một người. Ngày anh đi, anh chưa dạy em cách quên một người em đã từng yêu thương trọn vẹn"...Có bao nhiêu người tận tâm tận tình níu giữ mà đến phút cuối lại cam lòng cho đi? Cũng như có bao nhiêu người bước qua những nổi niềm nhớ mong, những yêu thương trọn vẹn mà mạnh mẽ xa nhau?...
Tình đầu, có dễ quên như thế không anh?





Em cũng yếu đuối như vậy. Bởi yếu đuối, nên chưa bao giờ dám nghĩ đến ngày lạc nhau. Bởi yếu đuối, nên chẳng thể nào buông bỏ. Bởi yếu đuối, nên cứ mãi cố chấp níu tìm. Bởi yếu đuối, nên chẳng thể yên lòng không khóc và yên dạ không nhớ không mong. Bởi yếu đuối, nên chẳng bao giờ dám nghĩ đến ngày mất anh...

Tình đầu, có dễ quên như thế không anh? Khi mà tất cả cảm xúc chân thành trọn vẹn lần đầu cảm nhận? Khi mà tất cả tin yêu ấm lòng lần đầu được trao? Khi mà tất cả ngọt, bùi, cay, đắng lần đầu trải qua, cùng nhau? Vậy nên, cứ để em tiếp tục yếu lòng thêm chút nữa, đợi ngày lòng có thể an yên mỉm cười buông tay...

An Khuê - Guu.vn



Tình đầu, có dễ quên như thế không anh?

Chắc ai đó sẽ về


Anh lạc lõng tìm em trong nỗi nhớ
Khi ban ngày hay cả những khi mơ
Yêu thương ấy anh xin em trả lại
Bàn tay anh cố níu nỗi mong chờ.



Em bây giờ có hạnh phúc người ơi ??
Anh bật khóc khi em xa tầm với
Nơi ngày ấy - giờ riêng anh đứng đợi
Ngóng trông em - người theo gió xa vời



Em đi rồi - em đi khắp muôn nơi
Xa anh quá - xa bao lời thề ước
Trong cơn mộng anh lê đi từng bước
Dưới cơn mưa mắt ngóng cuối con đường.
.
Nước mưa nào xóa hết được đau thương
Giọt nước mắt vẫn vô thường tuôn mãi
Anh vẫn biết tình em không tồn tại
Mà nhớ em đến điên dại, xót xa !
.
Em bây giờ - Em đang ở thật xa
Anh nhớ lắm ánh mắt và hình bóng
Anh gào thét tên em trong vô vọng
Người yêu ơi - hãy mau chóng quay về
…………….
Cứ mơ màng ………. rồi họ sẽ về thôi


Chắc ai đó sẽ về

Rất cần - Trần Việt Anh




Rất cần một ngày bình yên

Ngồi bên hiên nghe mưa rơi tháng sáu

Nỗi buồn chẳng còn nương náu

Nơi con tim mệt nhoài tuổi mới đôi mươi



Ngẩn ngơ vì một nụ cười

Em bé nhà bên má lúm

Rất cần một buổi sớm

Thức dậy sau một giấc ngủ tròn



Thấy nhẹ nhõm tâm hồn

Mệt mỏi của ngày hôm qua đã thành như mây khói

Và bản thân đã thôi không chờ đợi

Những đêm dài ngóng với bình minh.



Rất cần một sự lặng thinh

Chẳng phải để nghĩ suy về những điều được mất

Mà để nghĩ sâu hơn về sự chân thật

Vì sao ghét giả dối lọc lừa

Và vì sao chẳng thể sống bừa

Như cuộc sống ngoài kia vốn thế.



Rất cần một câu chuyện kể

Của cô gái tóc dài như đêm

Rằng cuộc đời này

Chẳng nhiều sự dịu êm

Nhưng vẫn có thể tự thân mình

Đi qua ngày giông tố.



Rất cần có một ai đó

Gục trên vai mình mà khóc ngon lành

Trách mình sao chẳng biết tiếc tuổi xanh

Đời người thì ngắn ngủi

Cứ trách hờn buồn tủi

Đã mất nửa đời người…



Rất cần một ngày cười thật tươi chứ chẳng phải gượng cười

Được yêu chân thành chứ không yêu gắng gượng

Rất cần một niềm tin là cứ yêu đi một tình yêu cao thượng

Nghĩ làm gì xa xôi

Nhưng chỉ một giây của sự chạnh lòng thôi

Lại thấy chẳng gì mong manh bằng tình yêu này cả…



Rất cần một người yêu mình hơn tất cả

Một người ta chẳng cần phải san sẻ với ai

Một người gom đủ cả nỗi nhớ rộng dài

Một người sẽ cùng ta đi qua những ngày như thế

Xanh như là tuổi trẻ

Cứ cháy hết mình thôi…



Cần một người như thế

Chỉ một thôi…

Rẩt cần - Trần Việt Anh

Mùa Đông


Tháng mười hai của sự lặng im

Đón anh về những lối mòn không tuổi

Nụ hôn bối rối

Chẳng làm ngắn đi một buổi chiều

Đời như chim trời phiêu dạt

Bao giờ mới hết cô liêu…



Bài hát cũ chẳng nhớ được nhiều

Anh chỉ thuộc phần điệp khúc

Người đi như gió

Nỗi buồn như mây

Ta buồn như cỏ

Cỏ buồn như cây.



Thời gian với người này là quý đến từng giây

Với người kia thậm chí là tích tắc

Với anh là những khoảng lê thê

Đếm mùa đông về

Theo từng cơn gió

Lập lòe như đốm lửa nhỏ

Điếu thuốc cháy vội đêm qua…



Ở những khoảng trời xa thật là xa

Tình yêu đi qua vội vàng như ẩn ức

Giữa trăm ngàn điều lạnh lùng và có thực

Chỉ còn trơ trọi trên đời

Tình yêu chết rồi

Ngủ vùi mùa đông.



“Anh ơi, anh có lạnh không?

Đưa tay em ủ ấm nào”

Hạnh phúc, nhói lòng, rồi hiểu

Thì ra chỉ là chiêm bao.



TRẦN VIỆT ANH


Mùa Đông

Chắc ai đó sẽ về



Anh lạc lõng tìm em trong nỗi nhớ
Khi ban ngày hay cả những khi mơ
Yêu thương ấy anh xin em trả lại
Bàn tay anh cố níu nỗi mong chờ.



Em bây giờ có hạnh phúc người ơi ??
Anh bật khóc khi em xa tầm với
Nơi ngày ấy - giờ riêng anh đứng đợi
Ngóng trông em - người theo gió xa vời



Em đi rồi - em đi khắp muôn nơi
Xa anh quá - xa bao lời thề ước
Trong cơn mộng anh lê đi từng bước
Dưới cơn mưa mắt ngóng cuối con đường.
.
Nước mưa nào xóa hết được đau thương
Giọt nước mắt vẫn vô thường tuôn mãi
Anh vẫn biết tình em không tồn tại
Mà nhớ em đến điên dại, xót xa !
.
Em bây giờ - Em đang ở thật xa
Anh nhớ lắm ánh mắt và hình bóng
Anh gào thét tên em trong vô vọng
Người yêu ơi - hãy mau chóng quay về
…………….
Cứ mơ màng ………. rồi họ sẽ về thôi

Chắc ai đó sẽ về [thơ]

Thôi đừng nói chuyện trăm năm



thôi đừng nói chuyện trăm năm
hôm nay anh thấy mệt
muốn ôm em ngủ và quên hết
đời ta như một câu đùa

thôi đừng nói chuyện được thua
cho đi cũng là nhận lại
nào đâu có gì còn lại mãi
nay lên mai xuống cũng thường

thôi đừng nói chuyện yêu đương
anh tỉnh giấc nằm nhìn em ngủ
hình như thế cũng là quá đủ
ngoài trời gió rét căm căm

thôi đừng nói chuyện trăm năm
rừng xưa cũ bốn mùa cây trút lá.

Luci Lucius

Thôi đừng nói chuyện trăm năm

Làm Thơ Tình Em Đọc

Đã qua bao lá thư tình đầy những vần thơ trao em, biết bao lần đi ngược về xuôi trong đơn độc và đến khi làm thơ tình chỉ vì em yêu thích, như màu đời áo em. Có lẽ sẽ có nhiều sắc màu, nhiều những cảm xúc đã bày tỏ nhưng bức thư tình anh muốn gửi gắm chỉ có mỗi một đều mà thôi. Đó là tình cảm này, sự chân tình này rất sâu sắc và nồng nàn như màu sắc thắm tím đỏ trên đôi môi em. Và cô gái ơi, em có hay có biết? Xin đừng để anh mãi lặng lẽ một đời.




Một ngày nắng, lang thang để rồi bất chợt nao nao khi những tà áo dài phất phới bên cạnh những tán cây phượng còn xanh. Mái đầu chưa bạc mà sao buồn buồn nhớ nhớ thật nhiều kỷ niệm học trò ngày nào.

Những rung động thưở ban đầu của những ngày tháng học trò dưới mái trường thân thương. Những câu chuyện tình đẹp như mơ của bạn bè và cả những ngây ngô dễ thương từ ánh mắt và nụ cười dễ làm lòng ta từng biết bao xao xuyến dù tháng năm trôi xa đến nay dường như không hề nhạt phai.

Lại càng nhớ và khâm phục những mối tình keo sơn gắn bó như của nhà nhạc sỹ tài hoa Trúc Hồ - Diệu Quyên cũng từ năm tháng học trò. Sự lãng mạn của người nhạc sĩ có chăng đã bắt đầu từ những bức thư tình gửi gấm tình ý cho người anh yêu thương mà đã qua rất nhiều năm vẫn trọn vẹn cảm xúc nói thay biết bao lời cho trái tim đang yêu của người nghe.



Cuộc sống bộn bề và hiện đại như ngày nay liệu có còn nhiều những tình yêu bắt đầu từ những lá thư tình viết tay, liệu có còn có những là thư tình vì em chuộng và những tình yêu nồng nàn cứ tiếc mãi sao ta chỉ có một đời?

Áo trắng học trò trắng trong,ngày tháng mái đầu còn xanh, của những ngày xưa hay có thể nói thế hệ đã qua. Bức thư tình là một hình ảnh quen thuộc và lãng mạn đặc trưng.



Tôi đọc những dòng chữ ba tôi để lại với những vần thơ, với những câu danh ngôn và những bức thư rất ngắn cho mẹ. Tôi mường tượng đến ngày xưa khi học dưới những trường nam - trường nữ khi không có cellfone, không có email, không có Yahoo Messenger thì lá thư tình gửi gắm nhẹ nhàng đó sẽ là món quà tinh thần to lớn trao nhau, cho những rung động học trò, cho những kỷ niệm đẹp theo mãi với thời gian...

Làm thơ tình cho em, để được vương mùi tóc nhưng rồi vẫn bước đi ngược xuôi trong cô độc. Để rồi nỗi nhớ theo chàng học trò trong mỗi đêm, lại pha mực như thêm tinh thần, thêm sức mạnh của cảm xúc để thao thức viết thêm nhiều thơ tình cho người yêu thương...

Em đi về áo mỏng
Quyện mùa xuân theo sau
Hồn tôi chim én mỏng
Âm thầm bay theo em

Làm thơ tình em giữ
Cô học trò trường tôi
Yêu em không hề chán
Tiếc tôi có một đời

Hình ảnh nhà thơ dùng thật đẹp trong thơ, lại càng đẹp hơn trong âm hưởng của nền nhạc. Chiếc áo mỏng vừa bay trong gió nhẹ nhàng vừa đầy sức hút như cả bầu trời mùa xuân, cho tâm hồn người học trò thơ thẩn tựa hóa như chim én nhỏ bé lặng lẽ bay theo.

Tôi thích nhất những dòng nhạc này: "Yêu em không hề chán, tiếc tôi có một đời". Hay quá! Tình yêu là niềm vui, đời ai cũng môtn lần. Một lần sống, cũng như chỉ có 1 đời để yêu, dài hay ngắn tùy vào tình yêu tìm thấy. Chàng học trò day dứt sao chỉ có một đời để yêu và như ngầm nói cùng cô gái đừng để lỡ thêm thời gian nào nữa. Vì trọn đời này anh biết rằng chỉ yêu cô gái ấy mà thôi...

Làm thơ tình em chuộng
Như màu đời áo em
Chỉ một điều tôi muốn
Em hiểu một điều thôi
Hỡi người môi tím đỏ
Như tình tôi biết không?
Hỡi người môi tím đỏ
Như tình tôi biết không?

Đã qua bao lá thư tình đầy những vần thơ trao em, biết bao lần đi ngược về xuôi trong đơn độc và đến khi làm thơ tình chỉ vì em yêu thích, như màu đời áo em. Có lẽ sẽ có nhiều sắc màu, nhiều những cảm xúc đã bày tỏ nhưng bức thư tình anh muốn gửi gắm chỉ có mỗi một đều mà thôi. Đó là tình cảm này, sự chân tình này rất sâu sắc và nồng nàn như màu sắc thắm tím đỏ trên đôi môi em. Và cô gái ơi, em có hay có biết? Xin đừng để anh mãi lặng lẽ một đời.




Lời Bài Hát
Làm Thơ Tình Em Đọc
Sáng tác: Trúc Hồ
Lời: Trịnh Bửu Hoài


Làm thơ tình em đọc
Cô học trò trường tôi
Thơ vương rồi mùi tóc
Ai đi về ngược xuôi

Người đi về cô đọc
Nên lòng buồn xa xôi
Nên đêm về tôi thức
Pha mực viết thơ tình

Em đi về áo mỏng
Quyện mùa xuân theo sau
Hồn tôi chim én mỏng
Âm thầm bay theo em

Làm thơ tình em giữ
Cô học trò trường tôi
Yêu em không hề chán
Tiếc tôi có một đời

Làm thơ tình em chuộng
Như màu đời áo em
Chỉ một điều tôi muốn
Em hiểu một điều thôi

Hỡi người môi tím đỏ
Như tình tôi biết không ?
Hỡi người tình môi tím đỏ
Như tình tôi biết không ?

Làm Thơ Tình Em Đọc

Mình có một tuổi trẻ - để đánh mất tất cả



Những người già thật kỳ lạ. Họ lên tiếng như những người thành đạt kẻ cả, vỗ đầu, vuốt lưng và bảo chúng tôi: phải ngoan, đừng làm những trò ngu ngốc, đừng lao ra đường, đừng nghĩ suy gì hết, hãy sống đúng với cái tuổi của mình.


Đó là lý lẽ của những kẻ cần kìm hãm và khiến đứa trẻ thiếu tự tin phải lùi lại. Im lặng và sợ hãi. Sự im lặng như một lời hiệu triệu: Tất cả chúng ta hãy im lặng, rồi tất cả sẽ ngoan.

Cuộc sống – đúng với bản chất khốc liệt của nó – biến người ta thành một chấm đen mỏng dính trong vũ trụ không tên gọi. Tuổi trẻ có gì? – Mình ăn no, lớn lên như bong bóng, mình im lặng và … chết đi.

Nhưng có một thứ quý giá mà tất cả đám người muốn che tai, bịt mắt không nhìn thấy (hoặc lừa đám trẻ con cho chúng khỏi thấy): Đó là tri thức.

Sự hiểu biết nhân lên gấp nhiều lần khi một người trẻ trung nói về mối quan tâm của họ, đọc về điều họ chưa biết, truy tìm kiến thức mà họ bị giấu đi. Sự tò mò không giới hạn biến người trẻ thành “cái gai” sẵn sàng nhô lên như dao nhọn, đâm vào cuộc sống và hút lấy tất cả những điều họ yêu quý, trân trọng.


Tôi đã gặp những người trẻ thức 20 giờ/ngày bên dự án riêng của họ, với niềm tin vô hạn nó sẽ thành công. Có những ánh mắt trong veo đã chinh phục từng trường đại học, đi khắp thế giới, chỉ để nói về một thứ duy nhất họ quan tâm: sự an toàn của trẻ em. Có những cô gái 17 tuổi, viết hàng ngàn trang tiểu thuyết, chỉ để tập luyện cho cái thú vui đam mê những nhân vật họ theo đuổi. Có những anh chàng xắn quần, chăn bò, thức đêm trong trại chăn nuôi, nói như si mê về những kết quả họ nhìn thấy từ tháng ngày khó nhọc gầy dựng tất cả trên những gì cha mẹ đã dạy họ. Có người đã cầm cây lúa lấm lem bùn lầy, mang theo ước vọng không giới hạn, một ngày nào đó nhìn thấy chú, bác nông dân gần nhà mình sẽ giàu có, no đủ từ giống lúa mình học được đâu đó xa xôi.

Những ước vọng ấy là khởi nguồn đầu tiên của tự do, khi một người trẻ ý thức thật sự về điều họ cần, họ muốn, về những người họ muốn giúp, vì một xã hội mà họ tin rằng sẽ tốt đẹp hơn – qua chính công sức và nỗ lực họ bỏ ra. Niềm tin ấy thơ ngây đến xót lòng, rõ nét và khiến tất cả những ai còn vương vấn điều tốt đẹp, cảm thấy cần phải làm việc cùng với họ.

Người ta mong chờ gì từ đường phố sạch với những gã đàn ông nhổ nước bọt? Ai dám tin xã hội sẽ tốt đẹp hơn khi cha mẹ lót những cọc tiền vào tay thầy cô để con mình trở thành học sinh giỏi? Người ta mong chờ gì ở tương lai khi thầy cô nhận tiền để dúi vào tay học trò một bài giải thi tốt nghiệp bệ rạc? Ai có thể tin rằng xã hội sẽ bớt ngột ngạt hơn khi người đàn bà giàu có ép thầy cô phải trừng phạt một đứa trẻ con nghèo, vì nó dám đánh nhau với con bà? Ai nghĩ rằng sẽ có thay đổi, khi chẳng ai thèm thay đổi gì?

Có lẽ đã đến lúc, phải tìm một ai đó để mong chờ. Như đứa trẻ 17 tuổi áo rách, vai gầy, mặt sạm nắng đang thơ ngây học ngoại ngữ. Thằng con trai chăn bò đang dịch tài liệu chống bệnh cho bò ngay trong căn bếp thơm mùi than cỏ - thay đổi thứ kinh nghiệm mà cha anh chưa bao giờ biết đến. Cô gái nhát như cáy nhất định không chịu chụp ảnh vì “em xấu lắm” – một ngày nọ đã đọc luận văn về an toàn cho trẻ ngay trong một huyện nghèo mà cô đi khảo sát cho những “người Tây” xa lạ sẽ đến và giúp đỡ những em bé cô quen. Thế giới thay đổi từ những điều nhỏ nhất, những hành vi đơn giản nhất và những con người dám mở mắt ra, ngắm nhìn thế giới và không im lặng nữa.

Ai có thể buồn nhiều hơn cho những vụ giết người, thực phẩm gây ung thư, hay một cảnh ăn mày dàn dựng có lý? – Thật u tối. Hãy để chúng cho những người già – rảnh – và buồn theo cách đẹp. Tri thức không nằm ở nỗi sợ và lời than trách, nó đang tràn lên trong tim người trẻ trung nhất. Họ bận rộn học, bận rộn yêu, tận hưởng tuổi trẻ và ngày qua ngày thực hiện những gì tri thức đã dạy họ. Họ sống tự do, yêu tự do và đang chiến đấu vì tự do nhiều hơn bất cứ kẻ già nua nào đang lầm bầm chửi rủa thế giới.

Sẽ đến một lúc nào đó, như tôi đi ra đường, ngây dại đứng nhìn một bạn đang đứng trong khu phố của mình với một thùng sách, tặng từng quyển cho đứa trẻ bán kẹo sing-gum đi qua. Em bảo tôi, em muốn chúng có truyện đọc, giống như đống truyện này cha đã mua cho em. Tri thức xứng đáng được lan ra, như virus càng tốt, lan ra như những vòng nước chảy. Hoặc như một buổi chiều nọ, tôi gặp nhà phi hành của NASA, một em học sinh lớp 10 chạy lại hỏi ông: Cháu muốn thi vào ngành vũ trụ, muốn đi bộ trong không gian, cháu sẽ học cái gì?

Khi vũ trụ nằm trong lòng bàn tay và nhen lửa trong trí óc những đứa trẻ, kẻ bịp bợm đừng hòng tước đoạt tự do của họ - tự do trong ý nghĩ – trong suy tư – và trong cách thay đổi thế giới gần bên họ.

Ta làm gì có thứ gì để mất, ngoài cái tuổi trẻ quá đỗi ngắn ngủi này…

Trong khi ấy, những kẻ già chết nhát, vội vàng bảo mình im lặng và ngoan hiền.

Thật nực cười.


Mình có một tuổi trẻ - để đánh mất tất cả

Bộ ảnh chào tháng 10 tuyệt đẹp

Tháng 10 là tháng giữa Mùa Thu, Đất Trời cũng như chững lại, không gian mênh mông, gió hát dịu dàng, vài hạt mưa lất phất bay...

Tháng 10 như gần, như xa để cho ta luôn có một cảm giác về một điều gì đó đã rất xa nhưng lại thật gần...

Bộ ảnh chào tháng 10 tuyệt đẹp

Bộ ảnh chào tháng 10 tuyệt đẹp

cảm xúc ảnh tháng 10

hello october

xin chào tháng 10

chảo tháng 10 mùa thu

xin chào tháng 10

bộ ảnh chào tháng 10

cảm xúc ảnh mùa thu

cảm xúc ảnh mùa thu tháng 10

Bộ ảnh chào tháng 10 tuyệt đẹp

Xúc cảm tháng 10


Hà Nội, những ngày đầu tháng mười, với những cảm xúc nhiều cung bậc, tôi hiểu rằng: phải trải nghiệm qua những cảm xúc ấy mới cảm nhận được những tình cảm dạt dào, mới sẻ chia từng khía cạnh của bài thơ và sự sâu lắng của bài hát dù dường như mùa thu đã bắt đầu từ những ngày tháng tám của "Có phải em mùa thu Hà Nội"... Một ngày đầu tháng 10, Hà Nội của mình hào nhoáng trong Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, một người con gái lặng lẽ rời xa gia đình, bạn bè, bố mẹ,... đi du học. Tôi là người không biết lịch bay và cũng không phải là người tiễn bước chân em, vì người yêu em đã ở đấy.

Ngày em đi, tôi mới hiểu được nỗi buồn ẩn sâu trong hai câu thơ mở đầu “Tống biệt hành” ngày xưa cử ra rả đọc...

“Đưa người ta không đưa qua sông,
Sao có tiếng sóng ở trong lòng”


Ngày tháng trôi đi, từ phương trời xa, những cuộc điện thoại ngắn ngủi, những đợi chờ từ những email không hồi âm, những lần online chờ đợi không thấy phản hồi, những tấm thiệp, những con gấu Me To You đã dần nhiều lên trên giá sách... Dường như: Chờ đợi và Im lặng là hai người bạn đồng hành thân thiết đến từ Sao Kim và Sao Hỏa, cùng chung bước với nhau từ lúc em đi. Một ngày đầu tháng 8, với hình bóng xa vời, đã thay cho lời muốn nói bằng bài hát nhạc chờ điện thoại “Tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ? Từ độ người đi, thương nhớ âm thầm...”.




Tháng 10.

Anh là người không biết lịch bay và cũng không phải là người cầm hoa chào đón ngày em về, vì người yêu em đã ở đấy.

“Lệ mừng gặp nhau, xôn xao phím dương cầm”.

Lời bài hát ấy vẫn vang lên, thôi thúc những nhịp tim rộn ràng, những hy vọng về một cuộc sống, một gia đình nhỏ lại trỗi dậy mạnh mẽ. Phải chăng khi biết yêu, Giấc mơ là nơi bắt đầu...

Rồi khi những vạt nắng đã thôi không còn chờ đợi, khi những bông hoa sữa đã thôi không còn nuối tiếc, khi những ký ức cũng như nỗi nhớ đã dần nhạt phai... Cuộc sống bắt chúng ta phải bỏ lại những điều đôi lúc nằm ngoài tầm tay. Những tình cảm mạnh liệt, những nuối tiếc, những thân thiết... đã bị thay thế bởi những lạnh nhạt, thờ ơ của những người xa lạ, mà thật sự là những người xa lạ.

Em đã sắp có một cuộc sống mới, mong muốn hơn và hạnh phúc hơn. Dù không đủ tự tin để nói lời chúc phúc ấy, dù “Nghìn năm sau ta níu bóng quay về” - vẫn là Em của thời hoa đỏ ngày xưa... Và mùa thu của ước mơ mãi là những trải nghiệm không thể quên: thăng trầm của cảm xúc, tươi mới của tình yêu... dù chỉ là một quãng thời gian ngắn ngủi nhưng đó là hạnh phúc thật của một con người thật!

Gửi từ Đỗ Ngọc Dũng _ dungdn1@

Xúc cảm tháng 10

Tháng 10 lại về, lòng em tràn ngập bao cảm xúc. Tháng 10 của hoa sữa nồng nàn, của những ngày nắng dần vơi đi và của nỗi thắt lòng khi quê nhà gồng mình trước thiên tai.



Mùa thu Hà Nội …

Mùa thu đã trở thành một nét riêng của Hà Nội.Em yêu mùa thu Hà Nội từ những ca khúc bất hủ với thời gian: Hà Nội mùa thu, Nhớ mùa thu Hà Nội, Hoa sữa, …

Tháng 10, đã ngớt cơn mưa rả rích đêm ngày nhưng đâu đó dường như vẫn còn những hạt mưa như màn bụi. Nắng, gió hanh hao, không khí bãng lãng cùng cảm giác se se lạnh, đẹp biết bao!

Hà Nội đó, vẫn là sự tấp nập, ồn ào của phố xá, mà trong sáng thu thức dậy, em bỗng thấy lòng bình yên. Những cơn gió thổi qua làn tóc rối, em chầm chậm bước một mình dạo qua những con đường vắng, nhìn lá vàng rơi, thấy xao xuyến, bâng khuâng.




Đi qua những con đường Thanh Niên, Kim Mã, Hoàng Diệu hay Phan Đình Phùng, em bất giác mỉm cười, tâm trí xao nhãng bởi mấy cô gái xinh đẹp đang xúng xính váy áo, tạo dáng chụp ảnh. Mùa thu đó, lá vàng rơi thành thảm, khiến cho lòng em bỗng nở hoa.

Có những lúc bất chợt đang đi ngoài đường, lá khô vàng xào xạc rơi xuống. Một chiếc lá nhỏ bé bỗng đậu trên vai áo, làm khoảnh khắc thu ấy, tưởng như đã khắc vào tâm tưởng của em.

Em ngồi trong một góc café, nghe Hà Nội hát những bản tình ca, khuấy chiếc ly một màu óng ánh, đậm đặc, hòa vào khúc trầm mặc của mảnh đất nghìn năm văn hiến, thấy nhịp đời bỗng chậm lại đến mênh mang.

Em bỗng yêu những đêm thu này, bước nhẹ, chầm chậm dưới những hàng cây ấy, hương hoa sữa thoang thoảng, dịu ngọt. Rồi cơn gió chợt thổi qua, một mùi nồng nàn bay tới, ta bỗng hít hà, như sợ gió vương đi mất.



Có những lúc ngồi nhặt những cánh hoa rơi, khum khum đựng cả một ướp tay đầy hương hoa ấy. Thấy sao mà tinh khôi! Trên khắp Facebook, ngập tràn không khí hoa sữa và mùa thu, đẹp và nên thơ đến độ, mấy đứa bạn miền Nam cảm thán: “Ao ước có một ngày được ra Hà Nội để ngắm phố phường mùa thu, để hít hà hoa sữa, để cảm nhận những lời văn, trang viết của bạn bằng cảm xúc thực nhất”.

Em cũng thích lắm cảm giác ngồi ghế vỉa hè ăn và hít mùi khói của đồ nướng, của món ốc nóng hổi. Ngửi mùi thơm lừng của khoai lang nướng, của những miếng sắn luộc hay hạt dẻ bên lề đường mà trái tim em bỗng ấm áp đến vô cùng.

Em còn nhớ, tháng 10, Hà Nội lại kỷ niệm ngày giải phóng Thủ đô. Em không sống trong những ngày tháng hào hùng ấy, nhưng em thấu hiểu sự hy sinh của ông cha. Bởi vậy, giờ phút này, ngắm nhìn và tận hưởng cuộc sống hòa bình ở thành phố xinh đẹp, em rất trân trọng và biết ơn.

Nhưng cũng tháng 10, em hiểu lòng của một cô sinh viên luôn đau đáu, hướng về quê nhà – khúc ruột miền Trung. Bao nỗi lo lắng, niềm thương cho bố mẹ, em út ở nhà, cho biết bao số phận đang phải oằn mình đón bão.

Những hình ảnh hoang tàn, đổ nát vì tàn phá của thiên tai, những đôi mắt thảng thốt của người dân sau cơn bão, khiến em cảm thấy thắt lòng…



Hoàng Dung

Cảm xúc tháng Mười…

Bài hát gửi cô bạn ngồi cùng bàn!

Bạn có nhớ những ngày tháng đi học đã từng “để ý” đến ai đó trong lớp không? Và bây giờ, dù đã bước qua những năm tháng nhiều bồng bột nhiều mơ mộng ấy, mỗi lúc nghĩ lại, bạn có tưởng tượng ngay ra bóng dáng "đã - từng - rất - đặc - biệt" ấy không?



Ca khúc: BẠN CÙNG BÀN
Thể hiện: Lão Lang
*****






Ngày mai bạn có nhớ cuốn nhật kí ngày xưa bạn viết?
Ngày mai bạn có còn nhớ hồi xưa bạn rất hay khóc nhè?
Các thầy cô đã không còn nhớ cô trò nhỏ không thuộc bài hồi xưa,
Mình cũng ngẫu nhiên mở lại album ảnh cũ mới nhớ lại cô bạn cùng bàn hồi đó.



Nghe mấy câu đầu tiên của bài hát Bạn cùng bàn này, tôi chợt nhớ lại hồi cấp 3 của chính mình, và nhớ ra “cô bạn cùng bàn” suốt đó. Thực ra kỉ niệm riêng tư của “thằng bé tôi” hồi ấy khác nhiều lắm với “tôi” của Bạn cùng bàn, nhưng có lẽ cảm xúc của tác giả cũng giống cảm xúc của tôi lúc nhớ lại hồi đó thôi.








Giờ đây khi đã qua thời cấp 3, thỉnh thoảng mở lại những tấm ảnh cũ, nhớ lại những kỉ niệm, vui có, buồn có, tự nhiên lại muốn quay trở lại thời xưa (tất nhiên ai cũng hiểu đó là ước muốn viển vông – ước muốn đó chỉ là một cách để nuối tiếc thôi).



Ai đã cưới bạn – cô bạn đa sầu đa cảm?
Ai là người đọc nhật kí của bạn?
Ai cuộn mái tóc dài của bạn lên?
Ai may áo cưới cho bạn thế?


Bây giờ mỗi người một ngả rồi, sắp có gia đình riêng cả rồi, kỉ niệm xưa ai còn nhớ chăng? Đến đây, có lẽ những người nghe đã hiểu ra quan hệ của hai người bạn cùng bàn này hồi xưa. Nghe đến đây tôi lại thấy khá… buồn cười cho chính mình những ngày ấy.

Cậu con trai tuổi mười sáu, hay chơi với cô bạn cùng bàn dễ thương, những tình cảm non nớt, bồng bột nhen nhóm như “say nắng”, như “cơn mưa bóng mây” – trong trẻo, tinh khiết, nao nao - chợt đến tự lúc nào!

Có lẽ nó chưa đủ để được gọi là “tình yêu” – tình cảm của một cậu con trai mười sáu “còn lâu” mới được gọi là yêu (Đến bây giờ tôi mới biết chắc chắn như thế!). Đó chỉ là thoáng chút thương thương nhớ nhớ đầu đời mà thôi.





Tình cảm ấy thật ngây ngô, đến nỗi sau này, có đôi lúc nghĩ lại, có lẽ hai má vẫn nóng bừng và tai ửng đỏ, mỉm cười xấu hổ chính mình, nhưng cũng lại tiếc cho chính mình nữa – bởi đến lúc này, có tìm cách nào cũng không thể nào không có lại được thứ tình cảm trong veo như thế nữa!

Ngày xưa bạn luôn rất cẩn thận, từng hỏi mượn mình nửa cục tẩy
Ngày xưa bạn từng có lần nói rằng bạn thích ngồi cùng mình
Ngày ấy bầu trời thường xanh thẳm, thời gian vẫn trôi rất chậm rãi
Bạn nói ngày tốt nghiệp xa lắm, mà chớp mắt đã mỗi người một ngả


Những hành động rất nhỏ, những câu nói rất vô ý, nhưng lại làm trái tim ai xao xuyến. Ngày xưa ấy, kì lạ và ngờ nghệch như thế, yên ả và dịu dàng như thế. Thời gian qua nhanh như thế, để bây giờ không còn là “ngày xưa” được nữa. Hiện tại mỗi người đều đã phải lo những việc của riêng mình, cuộc sống đã khác xa thời học sinh, nhưng chắc rằng ai cũng giữ những kỉ niệm đẹp ở góc nào đó trong tim:

Ai gặp được cô bạn đa sầu đa cảm hồi nào?
Ai an ủi bạn khi bạn khóc?
Ai xem được lá thư hồi xưa mình viết cho bạn?
Ai bỏ quên lá thư trong gió?

Những ngày xưa giờ đã xa lắm
Tôi cũng sắp có gia đình cho riêng mình
Tôi sẽ cho cô ấy xem ảnh, kể cho cô ấy nghe về cô bạn cùng bàn…


Có lẽ thỉnh thoảng chúng ta hãy mở lại album ảnh ngày xưa, xem lại những bức ảnh cũ, để đánh thức cái góc nhỏ bé bình yên đã im lìm, để gặp lại mình những ngày không trở về bao giờ nữa... Những kỉ niệm pha lê ấy cũng như những bàn tay cần mẫn và tỉ mẩn - siết chặt lại một con ốc, một cái vít của cỗ máy tâm hồn tinh xảo bên trong mỗi người vậy!

Tiểu Bạch 

Bài hát gửi cô bạn ngồi cùng bàn!

‘You Are The Apple of My Eye’ - chạm vào ký ức


Bộ phim dựa trên những trải nghiệm có thật của đạo diễn Cửu Bá Đao là câu chuyện đầy ắp những kỷ niệm ngọt ngào, đắng cay, xen lẫn tiếc nuối và có thể xảy ra với bất kỳ ai từng trải qua lứa tuổi học trò. 


Với mỗi người, thời học sinh là những hình ảnh rất khác nhau. Đó có thể là những trò nghịch dại vô tư, những hình bóng thân quen trong lớp học, những vết mực trên chiếc áo đồng phục hay mối tình đầu hồn nhiên. Đến khi tốt nghiệp và trưởng thành, những năm tháng ấy trở thành những ký ức mà mỗi lần nhắc lại đều gợi lên một nỗi nhớ da diết, cồn cào.

Hầu như ai cũng đều phải trải qua lứa tuổi học trò với bao ngô nghê, bồng bột. Đạo diễn người Đài Loan, Cửu Bá Đao, đã đưa những trải nghiệm của chính ông, nhưng cũng là của rất nhiều người, vào trong bộ phim You Are The Apple of My Eye - tác phẩm gây sốt màn ảnh Hoa ngữ năm ngoái.



Lấy bối cảnh ở Đài Loan vào năm 1994, You Are The Apple of My Eye (tên gốc là Những năm tháng ấy, cô gái mà chúng ta cùng theo đuổi) là câu chuyện về nhóm bạn thân gồm Kha Cảnh Đằng, Lão Tào, Bột Khởi, Cai Biên, A Hòa trong những năm tháng cấp ba cùng thích cô bạn cùng lớp xinh xắn và học giỏi - Thẩm Giai Nghi. Trong nhóm, Kha Cảnh Đằng là học sinh cá biệt và bị xếp lên ngồi phía trước Thẩm Giai Nghi để cô kèm cặp. Một hôm, Cảnh Đằng chịu phạt thay cho Giai Nghi và từ đó, cô nữ sinh ưu tú bắt đầu giúp đỡ chàng nam sinh cá biệt học hành tử tế hơn.




Các nhân vật chính của "You Are The Apple Of My Eye".



Từ những buổi học chung, những cảm xúc kỳ lạ giữa Giai Nghi và Cảnh Đằng bắt đầu nảy nở. Họ giữ mối quan hệ thân thiết, có phần mập mờ tới lúc lên đại học. Mặc dù Cảnh Đằng nhiều lần tỏ tình nhưng Giai Nghi vẫn chỉ im lặng. Những năm tháng ấy cứ thế trôi đi cho tới khi họ trưởng thành và có những lựa chọn riêng cho tương lai…

Nội dung của You Are The Apple of My Eye khá đơn giản và tưởng như có thể thấy ở bất kỳ bộ phim tuổi teen nào khác. Trong suốt chiều dài phim cũng chẳng có cao trào nào lên tới đỉnh điểm để khiến người xem phải hồi hộp, băn khoăn. Đường dây câu chuyện cũng không có gì đặc biệt nhưng chính cách kể tinh tế của đạo diễn Cửu Bá Đao đã đánh thức những ký ức được lưu giữ trong tâm hồn mỗi người. Mỗi nhân vật, mỗi câu chuyện, tình tiết trong phim như khiến chúng ta nhớ lại chính mình ở những năm tháng xưa kia.

Vết mực trên áo, những cái ngáp trong giờ chào cờ dưới sân trường, những bài giảng đều đều, những câu chuyện ma nhảm nhí, những câu hỏi, thắc mắc ngây ngô, nụ cười trong veo của cô gái bàn dưới… tất cả đều giống như những trang nhật ký học trò đang được lật lại một cách từ từ khiến ta có cảm giác bồi hồi, xao xuyến. Giai đoạn cấp ba chỉ kéo dài 3 năm nhưng đó có thể coi là thời gian tuyệt vời nhất, ác mộng nhất, ngọt ngào nhất của bất kỳ ai. Nụ hôn đầu, mối tình trẻ con, những hành động điên rồ, ấu trĩ đều có thể xảy ra trong những năm tháng ấy.




Ai cũng có một thời tuổi trẻ trong trẻo, thơ ngây.

You Are The Apple of My Eye dẫn dắt người xem qua lời kể của anh chàng Kha Cảnh Đằng cùng những lời độc thoại rất gần gũi như “Ở cùng một độ tuổi, những cô gái thường già dặn hơn các chàng trai” hay “Đứng trước người con gái mình thực sự thích, chúng ta đều trở nên ngốc nghếch”. Bên cạnh đó, phần đối thoại giữa các nhân vật cũng rất chân thật. Khi Kha Cảnh Đằng nói với Giai Nghi: “Những bài toán này chẳng giúp ích gì cho cuộc đời cả. 10 năm sau, kể cả tớ không biết ‘Log’ là gì thì tớ vẫn có thể sống tốt. Vậy tại sao cậu còn học hành chăm chỉ làm gì?”, cô nữ sinh ưu tú đáp lại rằng: “Vốn dĩ cuộc đời có nhiều việc làm chẳng mang lại lợi ích gì mà”.

Thời gian trong phim kéo dài từ năm 1994, khi các nhân vật học năm cuối trung học, tới năm 2005, khi tất cả đều trưởng thành. Từng chi tiết, bối cảnh đều được đạo diễn Cửu Bá Đao thực hiện rất chi tiết, tỉ mỉ. Ở thời điểm 2001, trong phân đoạn một nhân vật của nhóm 5 người đi du học, nếu người xem để ý kỹ sẽ thấy ở hậu cảnh có poster của các bộ phim thời kỳ này như Ngọa hổ tàng long, Trân Châu cảng hay Cối xay gió đỏ. Những tiểu tiết này đều góp phần làm nên sự tinh tế trong cách xây dựng của đạo diễn.

Ngoài ra, You Are The Apple of My Eye còn chân thực bởi những chi tiết lịch sử có thật được cài cắm vào phim như sự kiện nhóm nhạc Air Supply tới Đài Loan biểu diễn năm 1994 hay trận động đất kinh hoàng ở Đài Bắc vào ngày 21/9/1999. Không những vậy, đạo diễn Cửu Bá Đao còn hài hước nhắc tới những ngôi sao phim khiêu dâm Nhật Bản như là một phần ký ức của nhân vật Kha Cảnh Đằng - cũng là nguyên mẫu của chính ông.

 


Những vết mực lưu giữ trên chiếc áo trắng đồng phục.

Thời gian luôn trôi đi thật nhanh và chẳng mấy chốc, những đứa trẻ đều trở thành người lớn. Nhưng xét trên một khía cạnh nào đó, ở mỗi “người lớn” vẫn luôn tồn tại phần “trẻ con”, dù ít hay nhiều và luôn chực chờ để phát tiết ra khi có cơ hội. Bỗng một ngày đi trên đường được gặp lại những người bạn cũ xưa kia, hay mối tình đầu của tuổi học trò, ký ức sẽ biến chúng ta trở lại thành con người của những ngày tháng cũ, dù chỉ trong một khoảnh khắc. Cảm giác ấy đủ để ta có thể gọi tên kỷ niệm, đủ để ta nhớ được rằng ngày xưa mình đã yêu – ghét – khóc – cười thế nào. Những gì mà các nhân vật của You Are The Apple of My Eye đã trải qua, cũng là những chính là những trải nghiệm đối với rất nhiều người.

Tình cảm giữa Cảnh Đằng và Giai Nghi trong phim được khắc họa một cách trong trẻo, thô sơ, trong sáng và đẹp đẽ như chính lứa tuổi học trò. Mối tình đầu với nhiều bối rối, ngờ nghệch nhưng luôn để lại ấn tượng sâu đậm nhất. Nó đến một cách tự nhiên, bất ngờ và trôi đi cũng thật chóng vánh để rồi khiến ta cứ phải đi tìm lại với bao tiếc nuối. Chỉ có tình yêu tuổi học trò mới tạo nên được những màn tỏ tình “đánh đố” nhưng lại mang nhiều ý nghĩa.

Câu “You Are The Apple of My Eye” mà Kha Cảnh Đằng dành cho Thẩm Giai Nghi được bắt nguồn từ đại văn hào Shakespeare. “Apple” ở đây có thể hiểu là “con ngươi” của đôi mắt và khi một người được ví như vậy thì có thể hiểu rằng lời tỏ tình này chính là một cách biểu đạt khác đi của câu nói truyền thống “I love you so much”.


Nguồn: Vnexpress

‘You Are The Apple of My Eye’ - chạm vào ký ức

Wake Me Up When September Ends

Bài hát nổi tiếng của nhóm Green Day đưa người nghe trôi theo dòng chảy của thời gian, của cảm xúc và của nỗi nhớ những ngày cuối tháng 9.

Ra mắt vào mùa hè năm 2005, Wake me up when September ends của nhóm nhạc Rock, Green Day, nhanh chóng chinh phục người yêu nhạc trên khắp thế giới bởi giai điệu mạnh mẽ, mãnh liệt nhưng cũng rất mềm mại, sâu lắng. Với một MV lãng mạn về đôi tình nhân trẻ phải xa nhau bởi cuộc chiến tranh Iraq, bản nhạc này còn được xếp vào danh sách những ca khúc phản chiến hay nhất. Nhưng ít ai biết rằng ý nghĩa thực sự của Wake me up when September ends lại là lời tâm sự của danh ca Billie Joe Armstrong dành cho cha mình.

 

Billie Joe Armstrong (giữa), thủ lĩnh nhóm Green Day, là tác giả của bài hát "Wake me up when September ends". 



“…Summer has come and passed
The innocent can never last
Wake me up when September ends…”

“…Mùa hè đến rồi lại đi
Sự ngây thơ chẳng thể còn mãi
Hãy đánh thức tôi dậy khi tháng 9 trôi qua…”

Billie Joe Armstrong từng tâm sự rằng cha có ảnh hưởng rất lớn tới nhân cách của anh. Ông là người đã mua cho Billie chiếc guitar đầu tiên rồi hai cha con cùng nhau đi khắp nhà dưỡng lão và bệnh viện hát tặng các bệnh nhân. Những ký ức đó khiến Billie không khỏi xúc động trong mỗi cuộc phỏng vấn khi nói về người cha quá cố.

“…Like my fathers come to pass
Seven years has gone so fast
Wake me up when September ends…”

“…Những người thân của tôi cũng đến rồi đi
Bảy năm trôi đi quá nhanh
Hãy đánh thức tôi dậy khi tháng 9 đi qua…”

Cha của Billie qua đời vì căn bệnh ung thư vào ngày đầu tiên của tháng 9/1982, khi anh mới 10 tuổi. Trong đám tang của cha, Billie đã khóc, bỏ chạy về nhà và nhốt mình trong phòng. Khi mẹ anh trở về và gõ cửa phòng, Billie chỉ khóc và nói: “Wake me up when September ends” (Hãy đánh thức con dậy khi tháng 9 qua đi). 20 năm sau, câu nói ấy trở thành tên của bài hát mà Billie dành để tưởng nhớ cha.




“…Here comes the rain again
Falling from the stars
Drenched in my pain again
Becoming who we are
As my memory rests,
But never forgets what I lost
Wake me up when September ends…”

“…Cơn mưa lại đến
Những hạt mưa rơi từ bầu trời sao
Làm ướt nhòe nỗi đau của tôi thêm lần nữa
Để tôi trở lại với chính bản thân mình
Như những ký ức ngủ yên,
Mà tôi chẳng thể nào quên
Hãy đánh thức tôi dậy khi tháng 9 qua đi…”

Những cơn mưa bất chợt luôn đem tới những ký ức ngày xưa cũ trở lại. Những người trưởng thành nhớ lại thời thơ bé với nhiều kỷ niệm vui, buồn và cả những đau đớn từ quá khứ. Những nỗi đau, dù lớn dù nhỏ, đều tì vết trong tâm hồn của mỗi đứa trẻ. Với Billie, đó là sự mất mát người thân. Đau đớn ấy đã được anh thể hiện qua những giai điệu dữ dội, mạnh mẽ nhưng vẫn gợi lên một sự xót xa, ngọt ngào.

Cơn mưa tháng 9 gợi lại quá khứ nhưng cũng gột rửa đi mọi thứ và xua đi mọi nỗi ưu phiền, giúp ta trở về với chính bản thân mình. Để đến khi tháng 9 trôi qua, ta như chợt bừng tỉnh sau một giấc mơ dài, để đón nhận những tia nắng của tháng 10…

“…Ring out the bells again
Like we did when Spring began
Wake me up when September ends…”

“…Hồi chuông vang khiến tôi chợt bừng tỉnh
Như được tái sinh thêm một lần nữa
Hãy đánh thức tôi dậy khi tháng 9 qua đi…”

Câu hát “wake me up when September ends” được lặp đi lặp lại như một lời nhắc nhở, thức tỉnh con người thoát khỏi cơn mê muội và hướng tới sự lạc quan trong cuộc sống.

MV Wake me up when September ends lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác với lời bài hát. Năm 2005 là thời điểm nóng của cuộc chiến Iraq và rất nhiều người lính trẻ ở Mỹ phải rời xa gia đình để tới chiến trường Trung Đông. Chính vì vậy, Billie và các thành viên của Green Day đã gửi gắm một thông điệp phản chiến thông qua MV này.

Được dàn dựng như một bộ phim ngắn, MV Wake me up when September ends xoay quanh một đôi tình nhân trẻ (do hai diễn viên Evan Rachel Wood và Jamie Bell đảm nhận) sống yên bình ở vùng quê nước Mỹ bên những cánh đồng hoa vàng rực rỡ. Chiến tranh xảy ra, chàng trai ghi danh ra chiến trường mặc cho cô gái đau khổ can ngăn.

Hình ảnh kết thúc của MV gây ấn tượng mạnh mẽ khi chàng trai vẫn phiêu bạt ở nơi chiến trường khói lửa, còn cô gái ngồi cô đơn giữa cánh đồng hoang vắng chờ người yêu trở về và thốt lên: “Em sẽ không bao giờ rời xa anh”. Khi Wake me up when September ends ra mắt, rất nhiều cô gái Mỹ có anh trai hay người yêu đang ở chiến trường Iraq đã không thể cầm được nước mắt khi xem đến đoạn kết của MV.

Hình ảnh lãng mạn trong MV "Wake me up when September ends" với diễn xuất của Evan Rachel Wood và Jamie Bell.

Cuối mùa hè 2005, Wake me up when September ends một lần nữa vang lên để tưởng nhớ các nạn nhân của cơn bão Katrina đã cướp đi sinh mạng của gần 2000 người.

Chẳng biết từ bao giờ, cứ tới dịp tháng 9 mỗi năm, hàng triệu người yêu nhạc trên thế giới lại cùng chia sẻ giai điệu của Wake me up when September ends. Trải qua gần một thập kỷ, sức sống trong bài hát của nhóm Green Day lại ngày một mãnh liệt hơn.

Dường như Wake me up when September ends đã vượt xa phạm vi là một ca khúc để tưởng nhớ cha của Billie Joe Armstrong hay phản chiến mà còn hơn thế nữa. Đây là một bài hát được viết riêng cho bất kỳ ai và mỗi người có thể tìm thấy những tâm sự chất chứa trong lòng mình ở giai điệu mãnh liệt ấy. Tiếng hát của Billie Joe Armstrong đưa người nghe trôi vào những giấc mơ, hoài niệm và cả nỗi đau để rồi chính câu hát “Wake me up when September ends” sẽ đánh thức ta dậy vào một ngày đầu tháng 10 đầy nắng và gió…


Bài viết của Nguyên Minh

‘Wake me up when September ends’ - lời tạm biệt tháng 9

10 triết lý tình yêu cực hay trong truyện ngôn tình


Không ít truyện ngôn tình mang những triết lý sâu xa, thiết thực và ý nghĩa, đặc biệt là về tình yêu.
Truyện ngôn tình có lẽ đã không còn xa lạ với giới trẻ hiện nay nữa. Nhiều người cho rằng ngôn tình đang làm lệch lạc nhận thức của giới trẻ. Tuy nhiên cũng không thể phủ nhận rằng, không ít truyện ngôn tình mang những triết lý sâu xa, thiết thực và ý nghĩa, đặc biệt là những triết lý về tình yêu. 
 

1. Thích người ta cần dùng thời gian rất lâu, nhưng yêu chỉ cần trong nháy mắt. (Ngủ cùng sói – Diệp Lạc Vô Tâm)

Có những người bên nhau lâu thật lâu, hiểu nhau nhiều thật nhiều nhưng tình cảm lại chỉ dừng lại ở mức thích, không sao phát triển lên tình yêu được. Ấy vậy mà có những người ngay lần gặp gỡ đầu tiên đã yêu, thực ra cũng chẳng hiểu tại sao người ấy lại có sực hút với mình đến thế. Vì tình cảm chẳng ai có thể điều khiển được, vậy nên mới có tình yêu sét đánh, phải không?

10 triết lý tình yêu cực hay trong truyện ngôn tình

2. Tình yêu là gì? Là một ngày gặp vô số lần nhưng vẫn nhìn không đủ, nhớ không đủ. (Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm)

Con người vốn tham lam, trong tình yêu thì lại càng tham lam hơn nữa nên mới biết tới cảm giác khi bên người mình yêu bao lâu cũng cảm thấy không đủ, không chán. Thậm chí đang ở bên nhau đấy thôi, nhưng vẫn cứ nhớ. Lạ vậy đấy, vì đó chỉ có thể là yêu mà thôi.

3. Tình yêu là thứ mãi mãi không thể quên lãng, nhưng lại có thể từ bỏ được. (Ánh trăng không hiểu lòng tôi – Tân Di Ổ)

Có nhiều người rất yêu nhau nhưng lại chẳng thể ở bên nhau nên cũng đành cam tâm mà buông bỏ. Nhưng tình yêu vốn là thứ hay giày vò con người, dù có từ bỏ được nhưng lại chẳng thể quên. Chỉ đơn giản là đôi khi nghe một bài nhạc cũ, tự dưng lại nhớ về ngày xưa. Thế mới nói trong cuộc đời này, ai cũng có một cuộc tình để khắc cốt ghi tâm là vậy.

10 triết lý tình yêu cực hay trong truyện ngôn tình

4. Chuyện tình yêu cũng giống như uống nước, nóng lạnh thế nào chỉ người trong cuộc mới biết (Bên nhau trọn đời – Cố Mạn)

Mỗi người có một cách yêu, một cách thể hiện tình yêu của mình. Có những người thích phô trương, nhưng có những người lại yêu lặng lẽ. Những điều phô ra thì dễ thấy nhưng người trong cuộc có thấy hạnh phúc hay không thì chỉ có họ mới biết. Và cũng tương tự với những người yêu trong lặng lẽ. Thế mới nói ở trong chăn mới biết chăn có rận thật chẳng sai.

10 triết lý tình yêu cực hay trong truyện ngôn tình

5. Trên thế giới này đâu có điều luật nào quy định rằng anh yêu một người, người ấy bắt buộc phải yêu lại anh. ( Hóa ra anh vẫn ở đây – Tân Di Ổ)

Có lẽ bất kể thứ gì trao đi đều có thể được nhận lại nhưng tình yêu thì không. Tình yêu là một thứ không phải muốn là có được, càng không phải thứ có thể cưỡng cầu.

6. Tình yêu không phải cứ nắm giữ trong tay, lúc cần thiết cũng cần buông ra để thở. (Đẳng cấp quý cô – Hoa Thanh Thần)

Tình yêu mà, đâu thể khăng khăng giữ bên mình được, như vậy chẳng phải gì bó và khó chịu lắm sao. Đôi khi càng nắm chặt lại càng dễ tuột mất. Trong tình yêu ai cũng cần có không gian của riêng mình. Nhớ nhé.

10 triết lý tình yêu cực hay trong truyện ngôn tình



7. Tình yêu là thứ khó nắm bắt trên thế giới này, nó là con dao hai lưỡi, có thể đem lại cho chúng ta bao nhiêu niềm vui thì cũng có thể mang lại cho chúng ta bấy nhiêu nỗi buồn. (Nữ hoàng tin đồn – Thẩm Thương My)

Tình yêu là vậy. Ai yêu mà chẳng phải trải qua những buồn, vui. Làm gì có ai yêu mà hạnh phúc mãi. Và cũng làm gì có ai yêu mà chẳng có lấy một khoảnh khắc hạnh phúc. Và chính vì thế nên người khiến mình hạnh phúc cũng có đủ khả năng khiến mình tổn thương nặng nề nhất.

8. Trong hành trình tìm kiếm tình yêu, hạnh phúc chỉ đến với những ai biết kiên nhẫn, biết lắng nghe, biết nỗ lực và dũng cảm đương đầu với thử thách. (Mây trên đồng bay mãi – An Dĩ Mạch)

Cái này có lẽ chẳng cần bàn cãi nhiều, hạnh phúc đương nhiên chỉ đến với những người thực sự trân trọng nó và không quản ngại khó khăn mà thôi.


9. Ác độc là bản tính của phụ nữ. Dù cho có nói bao nhiêu điều tuyệt tình đi chăng nữa vẫn hi vọng đối phương vẫn yêu mình. (Ai là ai của ai – Tiên Chanh)

Người ta nói con gái nói một là hai, nói hai là một. Có lẽ đúng thế thật. Dù nói chẳng quên nhau đi thì vẫn mong người ta đừng quên mình, dù nói hận đi, ghét đi nhưng vẫn mong người ta yêu mình. Thế mới là con gái, nhỉ?

10. Đời con người ta, chuyện gì cũng có thể cố gắng đạt được, duy chỉ có tình cảm là không thể miễn cưỡng. (Hoa hồng sớm mai – Lâm Địch Nhi)

Đơn giản chỉ vì con tim luôn luôn có những lí lẽ của riêng nó, và đến chủ nhân của nó cũng chẳng thể ép buộc hay điều khiển được đâu.


10 triết lý tình yêu cực hay trong truyện ngôn tình

+