Lâu lắm rồi anh quên một vần thơ
Lâu lắm rồi anh quên một vần thơ
Mỗi ngày trôi qua
Một ngày bận rộn
Sáng bước chân ra đường
Luôn thấy mình là người dậy muộn
Nắng hát vàng như tóc nhuộm
Đường phố nườm nượp người và xe
.
.
Anh hòa vào dòng người mải miết đi
Đoạn đường đến công ty
Bắt đầu một ngày mới
Đầy khói
Và bụi
Anh chẳng nghĩ gì
Theo bản năng tìm lối lách xe đi
Tám giờ đến công ty
Ấn tay bật máy tính
Văn phòng nhỏ với những ô cửa kính
Thế giới ngoài kia quên thế giới trong này…
Công việc….
Công việc….
Rồi hết một ngày
Trên bàn giấy cảm xúc không còn nơi trú ngụ
.
.
Anh trở về nhà
Vẫn dòng người cũ
Đôi mắt vô hồn
Không ủ rủ
Không mơ màng
Không biết buồn vui
.
.
Đôi khi giật mình nhớ giấc mơ xa xôi
Thảng thốt tìm về miền dĩ vãng
Nơi lung linh muôn màu cảm xúc
Thuở hồn nhiên mắt biếc môi cười
.
.
Nuốt vị đắng ngậm chia phôi
Biết dòng chảy thời gian muôn đời là quy luật
Cứ chấp chới mệt nhoài mà không bao giờ đuổi kịp
Tự dỗ mình nghĩ đến ngày mai
Về một tương lai
Anh xây đắp bằng những tháng năm tuổi trẻ
Anh tin những điều anh có thể
Tạo dựng nên bằng trí óc đôi tay
.
.
Chỉ có một điều anh chẳng thể nào hay
Em sẽ đợi anh ở đâu trên con đường đời mải miết ấy?
-Sưu tầm-


0 nhận xét:
Đăng nhận xét