MÙA THU BÌNH YÊN
Mùa thu nào cũng có những xúc cảm rất riêng…
Bao năm rồi em vẫn không thay đổi, vẫn mong chờ một mùa thu thật lặng lẽ, không cần phút chuyển mùa rực rỡ đâu nhưng sẽ không kém phần nồng nàn.
Vẫn còn một chút mưa rơi nhẹ vào lòng đêm để khi ban mai ngày mới sẽ thả giọt nắng nghiêng bên thềm. Ven bên đường cây cũng trút lá rơi nhiều nhưng đừng đượm sắc vàng xơ xác mà hãy cứ rì rì xanh một màu khó tả, thi thoảng chỉ một chiếc lá vàng nhẹ nhàng lìa cành trong một sớm mai, một hoàng hôn tựa như một tiếng thở dài của ai đó chờ ai mà chẳng gặp. Thế thôi!!
Lặng lẽ vậy đó để ít ai biết, ít ai nhận ra thu về, hoặc có người nhận ra nhưng cố tình không hiểu. Vì chỉ như thế thì mùa thu mới thực sự tồn tại như một nốt trầm xao xuyến trong khúc nhạc của phố, của đời. Ai dám bảo là không đẹp, là không riêng, chỉ riêng em nhận ra mùa thu không nhỏ, không ngắn cũng không dài, nhưng đẹp trong nỗi niềm hoài niệm của người xưa, chốn cũ.
Em nhớ con đường trong sương bàng bạc ghi dấu bước chân tuổi thơ đến trường một sáng đầu thu. Có ai ngờ thời gian cứ trôi vùn vụt, đến một ngày khi nhận ra mình mong sao mùa thu ở lại mãi để hoài cảm về những gì xưa cũ thì em biết tháng năm cũng hao gầy bởi thời gian có bao giờ dừng lại. Nhưng thu vẫn là khoảnh khắc mong chờ bởi đó là khi lòng em mở rộng để đón nhận hơi ấm yêu thương.
Nhớ thật nhiều, nhiều lắm!!... Em lại chọn cách ngồi một mình, bình yên trong chiều thu lặng lẽ. Phía cuối con đường kia vẫn có một tình yêu đong đầy nỗi nhớ về em phải không? Biết chỉ là hoài vọng, là ngóng trông, là vẫn mãi xa xăm, vẫn thầm mong một mùa thu tĩnh tại, dịu dàng về cùng người.
Mùa thu trời có xanh không, dù mưa hay nắng, sắc hoa thắm hay phai, chỉ cần còn xúc cảm thì hoang mạc cũng sẽ xanh tươi… Và sẽ vẫn còn em nhẹ thênh thang trên chiều phố vắng, lặng nhìn một mùa thu bình yên!!
blog thành phố sương

0 nhận xét:
Đăng nhận xét