Cà phê Hà Nội

Cà phê Hà Nội


Hà Nội, ngày 18 tháng 5 năm 2014

Hà Nội rất lạ. Cà phê Hà Nội lại càng lạ, mà cách người ta chọn cà phê thì lại càng lạ lung.

“Quán đó có đồ ăn, đồ uống bình thường lắm; thế mà vẫn không quản nắng nôi, mưa gió, nhất định phải uống cà phê ở đó. Không phải vì bất cứ điều gì cụ thể cả. Đôi khi vì nụ cười của chị chủ quán, có lúc lại vì một đoạn ký ức đã đi qua cùng ai đó, hay lắm lúc vì tất cả hòa lại (như cái cách tôi luôn thương mến Đinh).


cà phê hà nội



Chọn một quán cà phê. Chọn yêu nó, yêu như thể yêu một con người.

Đi xa thì ắt sẽ nhớ nhung, thèm thuồng.

Gặp lại rồi thì bao nhiêu cũng không đủ để giãi bày hết yêu thương.

Yêu vì yêu, chứ không thể nào rạch ròi vì sao lại yêu. Nhiều người hỏi tôi: “Sao lại thích Đinh?”. Tôi chỉ cười đáp: “Không biết”, mà sự thật là tôi cũng không biết tại sao. Đinh gắn với một đoạn ký ức, khi gần khi xa, mà mỗi lần ngồi ở đó, tôi đều rất thích. Đinh không quá đặc biệt về đồ uống, ít nhất là với tôi. Đinh không quá mức đặc biệt vì điều gì cả, có thể vì vậy mà thành thử ra Đinh trở nên vô cùng đặc biệt từ mùa hè năm đó. Đoạn ký ức đi cùng Đinh gắn với rất nhiều người, không phải một ai đó cụ thể như “người yêu”, hay đặc biệt chỉ gắn với một người bạn. Đinh theo tôi một đoạn dài trong ký ức, với câu quen thuộc, với tin nhắn gửi đi hàng trăm lần “Đinh đi!”. Đinh theo tôi một đoạn dài dài, hàng ngàn giờ đồng hồ ngồi thẫn thờ, hàng ngàn giờ đồng hồ ngẫm nghĩ, và cũng hàng ngàn giờ ngồi chém gió đủ thứ trên đời.

Đinh với những sớm mai quán chỉ có mình, cụ và một đắng đá trong góc nhỏ cạnh cửa sổ.

Đinh với những buổi trưa nắng nóng khó chịu, hay những ngày nghỉ đột nhiên muốn lên Đinh.

Đinh với những buổi chiều thẫn thờ ngồi đợi bạn.

Hay Đinh với những buổi tối lưu luyến ngồi cắn hướng dương, nghe nhạc mà chẳng muốn về nếu không vì muộn xe buýt.

cà phê Đinh



Đinh bây giờ, đọng lại nhiều nhất có lẽ là góc nhỏ xanh mát quanh năm, với khóm nhài thơm ngát những buổi tối muộn. Đinh, đôi khi khi tôi muốn gọi Đinh của tôi như cái cách tôi vẫn luôn tham luyến, yêu thương Long Biên của mình, ấm áp và đẹp vô cùng. Chính vì Đinh đặc biệt, nên cái cách hẹn bạn lên Đinh cũng phải đặc biệt, cũng là chọn lọc vì không phải ai cũng thích một quán cà phê chật ních người, đối diện cái nhà vệ sinh công cộng ở hồ cụ rùa, chẳng có đồ uống gì quá ngon ngoài chuyện đĩa hướng dương rất mẩy, và những lọ hoa rất đặc trưng của Đinh; và hơn thế nữa là khói thuốc lá ở Đinh, nồng nặc và đặc ngấn. Không phải ai cũng phù hợp với Đinh, nên đâm ra Đinh rất kén người, nên đâm ra “Đinh không hợp cho con gái” và “Đinh cũng không nên được yêu thích bởi một đứa con gái.”

Đinh từng là nơi trốn tránh, là góc suy nghĩ, và cũng từng là nơi chẳng gì cả.

Đinh bây giờ thay đổi, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn muốn lên Đinh vào những sớm mai thơm mát, vắng vẻ của Hà Nội. Quán chỉ có mình tôi, cụ và một đắng đá ngay bên cạnh, lúc ấy tôi cứ tưởng Đinh của tôi vẫn luôn như thế, chưa bao giờ chuyển mình như cái cách anh chủ quán thay đổi cái ban công không an toàn của Đinh.

cà phê hà nội ngày mưa





Hà Nội nhiều quán cà phê lắm, nhưng có lẽ mỗi người chỉ chọn cho mình một vài góc, và mỗi góc lại giành cho những sự kiện, những công việc khác nhau. Có thể ít nhất điều này vô cùng đúng với tôi, tôi quen với việc rõ ràng nên đâm ra chuyện chọn quán, chọn người đi cùng lại càng rõ ràng. Tôi không kén chọn, nhưng thật ra là vô cùng kén chọn và vô cùng khó tính. Tôi chọn Highland vì vài lý do. Tôi chọn Cộng cũng vì vài lý do dù đôi khi vô cùng khó chịu với cách phục vụ của nhân viên ở đấy nhưng tôi vẫn chưa từng bỏ nó, như cách tôi chưa bao giờ bỏ lại Đinh. Tôi chọn The Note Coffee vì nụ cười của chị chủ quán chứ chẳng phải vì mấy cái notes tôi hay viết vớ vẩn rồi treo dấm dở ở trên Note. Tôi chọn Joma vì cheese cake chứ chưa bao giờ vì cà phê, cà phê ở đấy nếu tôi uống chắc chắn sẽ đau đầu kinh khủng, đặc biệt là Espresso. Tôi chọn Sử, vì anh chủ quán đáng yêu vô cùng của Sử, cũng nhiệt tình khó tả.

Thật ra còn nhiều lắm những quán cà phê Hà Nội tôi từng lướt qua, mua vài cốc cà phê takeaway rồi té thật nhanh về nhà, cũng có vài quán cà phê Hà Nội tôi ngồi ở đó phải chịu đựng hàng giờ đồng hồ khó chịu vì công việc chứ chẳng phải thưởng thức cốc cà phê như thường lệ.

Như Nhiên

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

+