Alone...
Cứ cảm thấy buồn và muốn viết ra, nhưng đến thế này rồi lại chẳng biết viết gì nữa…
Thật khó khăn để chấp nhận một sự thật, muốn khóc òa lên nhưng càng khóc lại càng thấy mình lẻ loi và cô độc. Tự nhiên cảm thấy bản thân mình mạnh mẽ hơn bất kỳ một ai, khi ta một mình đơn độc thì cảm giác đó lại trỗi dậy nhưg ko muốn nói với một ai cả, ko muốn khóc trc mặt ai, ko muốn buông thả mình yếu đuối, ko muốn nhún nhường, ko muốn thấy mình yếu ớt, nhạt nhòa. Ko muốn ai phải thương hại vì bản thân ta luôn mạnh mẽ…Mạnh mẽ…mạnh mẽ…
Cầm những giọt nước mắt lăn dài bằng những nụ cười, cầm những tiếng nấc bằng cách cúi đầu xuống và tự nói với chính mình những điều điên rồ và ngu ngốc nhất. Ko hề cảm thấy mình nhẹ nhõm hơn mà cảm thấy rất khó chịu. Muốn tìm một ai đó, một bờ vai, một ai đó thôi có thể lắng nghe mình nói, có thể nghe tôi khóc, cho tôi một điểm tựa thôi, xong ròi thôi nghĩ về tôi thế nào cũng đc, chả cần nói gì cả… Nhưng đừng thương hại tôi, thấy tôi tội nghiệp mà tìm đến. MỘt ai đó ngoài kia thực sự muốn nghe tôi nói, muốn nghe tôi khóc để thấy nhẹ long hơn.
Đêm nào trc khi đi ngủ tôi cũng khóc, sáng nào vừa tỉnh dậy tôi cũng khóc,thật alf khó chấp nhận cái tôi yếu đuối đến nhường vậy trong tôi, tôi lạc long nhưng tôi vẫn gắng gượng, tôi chẳng biết bây h tôi muốn gì cả. Và chẳng ai ở đây cả, chẳng ai giúp tôi. Chẳng ai tôi có đủ tin tưởng.Tôi chẳng biết làm gì với chính mình nữa, tôi ko vui, tôi ko hạnh phúc, tôi lẻ loi, tôi đơn độc, tôi sắp phát điên và tôi là một con bé ngốc nghếch ngu xuẩn… Tôi khinh bỉ bản thân, tôi xem thường chính nó.Mỗi ngày trôi qua cứ như là một cơn ác mộng, tôi cũng chẳng biết tôi đau khỏ vì điều gì, tôi chỉ thấy mình cô đơn, trống rỗng, tôi chẳng muốn nhớ gì về quá khứ, chẳn muốn mường tượng về tương lai, lại chẳng muốn sống ở hiện tại. Nhưng tôi vẫn ko muốn chết… Cho đến bao h cơn ác mộng này mới chấm dứt đc???
Tôi sợ chính bản thân tôi, cảm thấy phải mạnh mẽ trc mắt mọi ng, ngụy biện nhũng sự đau thương, tổn thương, yếu đuối của mình bằng những nụ cười, những câu nói, hành động ngốc nghếch… Nhiều ng hỏi sao tôi nói to thế, tôi chỉ nghĩ rằng nếu nói to lên tôi sẽ nghe thấy chính bản thân tôi, và mọi ng cũng nghe thấy và tôi ko cô đơn, tôi ko yếu đuối nữa, tôi sẽ lại mạnh mẽ trc mặt mọi ng…
Tôi ko thấy mình bắt đầu tự kỷ, tôi vãn muốn giao lưu đi chơi với mọi ng để khuay khỏa đi cảm giác trong long nhưng sao lại càng thấy mình lạc long, mình một mình, sao ngta còn có bạn thân ở đó, còn có ng ở kia để đi cùng, sao tôi nhìn lại mình tôi, tôi chẳng thấy ai cả…. Nó dằn vặt tôi, đốt cháy tôi, làm tôi đau khổ, làm tôi tổn thương… Tôi sợ những lúc đó, tôi cảm thấy sợ… sợ cảm giác cô độc, sợ sự cô đơn, tôi cần một ai đó, một ai đó thôi có thể làm cho tôi cười, làm cho tôi vui…
Tôi muốn say để hét lên thật lớn, để khóc thật nhiều, để ngủ một giấc dài mà ko có ác mộng….
Thật khó khăn để chấp nhận một sự thật, muốn khóc òa lên nhưng càng khóc lại càng thấy mình lẻ loi và cô độc. Tự nhiên cảm thấy bản thân mình mạnh mẽ hơn bất kỳ một ai, khi ta một mình đơn độc thì cảm giác đó lại trỗi dậy nhưg ko muốn nói với một ai cả, ko muốn khóc trc mặt ai, ko muốn buông thả mình yếu đuối, ko muốn nhún nhường, ko muốn thấy mình yếu ớt, nhạt nhòa. Ko muốn ai phải thương hại vì bản thân ta luôn mạnh mẽ…Mạnh mẽ…mạnh mẽ…
Cầm những giọt nước mắt lăn dài bằng những nụ cười, cầm những tiếng nấc bằng cách cúi đầu xuống và tự nói với chính mình những điều điên rồ và ngu ngốc nhất. Ko hề cảm thấy mình nhẹ nhõm hơn mà cảm thấy rất khó chịu. Muốn tìm một ai đó, một bờ vai, một ai đó thôi có thể lắng nghe mình nói, có thể nghe tôi khóc, cho tôi một điểm tựa thôi, xong ròi thôi nghĩ về tôi thế nào cũng đc, chả cần nói gì cả… Nhưng đừng thương hại tôi, thấy tôi tội nghiệp mà tìm đến. MỘt ai đó ngoài kia thực sự muốn nghe tôi nói, muốn nghe tôi khóc để thấy nhẹ long hơn.
Đêm nào trc khi đi ngủ tôi cũng khóc, sáng nào vừa tỉnh dậy tôi cũng khóc,thật alf khó chấp nhận cái tôi yếu đuối đến nhường vậy trong tôi, tôi lạc long nhưng tôi vẫn gắng gượng, tôi chẳng biết bây h tôi muốn gì cả. Và chẳng ai ở đây cả, chẳng ai giúp tôi. Chẳng ai tôi có đủ tin tưởng.Tôi chẳng biết làm gì với chính mình nữa, tôi ko vui, tôi ko hạnh phúc, tôi lẻ loi, tôi đơn độc, tôi sắp phát điên và tôi là một con bé ngốc nghếch ngu xuẩn… Tôi khinh bỉ bản thân, tôi xem thường chính nó.Mỗi ngày trôi qua cứ như là một cơn ác mộng, tôi cũng chẳng biết tôi đau khỏ vì điều gì, tôi chỉ thấy mình cô đơn, trống rỗng, tôi chẳng muốn nhớ gì về quá khứ, chẳn muốn mường tượng về tương lai, lại chẳng muốn sống ở hiện tại. Nhưng tôi vẫn ko muốn chết… Cho đến bao h cơn ác mộng này mới chấm dứt đc???
Tôi sợ chính bản thân tôi, cảm thấy phải mạnh mẽ trc mắt mọi ng, ngụy biện nhũng sự đau thương, tổn thương, yếu đuối của mình bằng những nụ cười, những câu nói, hành động ngốc nghếch… Nhiều ng hỏi sao tôi nói to thế, tôi chỉ nghĩ rằng nếu nói to lên tôi sẽ nghe thấy chính bản thân tôi, và mọi ng cũng nghe thấy và tôi ko cô đơn, tôi ko yếu đuối nữa, tôi sẽ lại mạnh mẽ trc mặt mọi ng…
Tôi ko thấy mình bắt đầu tự kỷ, tôi vãn muốn giao lưu đi chơi với mọi ng để khuay khỏa đi cảm giác trong long nhưng sao lại càng thấy mình lạc long, mình một mình, sao ngta còn có bạn thân ở đó, còn có ng ở kia để đi cùng, sao tôi nhìn lại mình tôi, tôi chẳng thấy ai cả…. Nó dằn vặt tôi, đốt cháy tôi, làm tôi đau khổ, làm tôi tổn thương… Tôi sợ những lúc đó, tôi cảm thấy sợ… sợ cảm giác cô độc, sợ sự cô đơn, tôi cần một ai đó, một ai đó thôi có thể làm cho tôi cười, làm cho tôi vui…
Tôi muốn say để hét lên thật lớn, để khóc thật nhiều, để ngủ một giấc dài mà ko có ác mộng….
Annie possible


0 nhận xét:
Đăng nhận xét