Phải lòng anh
Tôi gặp anh vào một ngày trời thu như thế này đây, có phần thanh lịch và lãng mạn một chút. Tôi cũng đã từng in love với anh trong một ngày trời thu đẹp đẽ như thế đấy anh ạ.
Và h đây, sau rất nhiềungày, nhiều sự kiện tôi không còn thik anh như thế thì sáng qua, lượn lờ quanh anh trong chớm thu hưng hửng và thấy giữa lòng anh vô vàn tình yêu. Tôi lại phải lòng anh lần nữa rồi, làm sao bây h hả Tràng An???
Đúng là có hít thwor cái khí trời mùa thu này, tay đeo phone, mặc áo thu dài kín tay, mỉm cười một mình trên con đường vắng sáng sớm mới thấy hết đc cái vị "bước xuống phố sáng tinh mơ, dạo qua góc công viên..."
Bầu trời cũng làm con ng trở nên dễ chịu hơn, muốn ốm quá, muốn nũng nịu mùa thu quá, muốn đc hà Thành sờ tay lên trán và suýt xoa "sao trán nóng thế này?", muốn quấn mình trong chăn và chạy khắp nhà, gác chân lên bàn vào mạng, tay bốc lia lịa bánh rán thơm nức mũi.... Ko hiểu là mình yêu thu hay vì phải lòng với Hà Nội này và đâm ngây ngất với mùa thu này đến thế:">:">
Có lẽ ai ko hít ngửi cái mùi Hà Thành vào mùa như thế này, ko hưởng cái vị lạnh lạnh trên tay muốn mặc áo dài tay như của mùa thu Hà Nội sẽ ko thể yêu Tràng An đến ngây ngất như thế này đc. Muốn tạt qua Tràng tiền làm đôi cái kem cho mặt thêm ửng hồng, lòng thêm lành lạnh đôi chút:">:">
Chưa vào đông mà đã muốn chun mũi khi trời lạnh ăn ngô nướng, muốn má ửng hồng khi kéo vạt áo trc cao hơn một chút, xoa xoa 2 tay lạnh cóng vào nhau rồi:">:">
Thiệt tình, ông trời cũng kỳ quái, tạo ra cái mùa làm con ng ta muốn gần nhau hơn tý cho ấm, muốn yêu nhau nhiều hơn tý, nhìn nhau trìu mến hơn chút....:">:">
Annie Possible

0 nhận xét:
Đăng nhận xét